Bài 3: Phần đố
( của Đài TNVN)
Đời Kiều được mấy khi vui
Đau thương dai dẳng ngậm ngùi triền miên
Lại còn bằn bặt giấc tiên
Một hơi lặng ngắt mấy phen rụng rời
Hỏi nàng đã mấy lần cười
Mấy lần bất tỉnh, lệ rơi mấy lần?
Phần giải đố
Gớm thay cái nghiệp luân hồi
Xô Kiều nhi đến cuộc đời đớn đau
Mười lần Kiều nhỏ lệ sầu
Cười thì chỉ thấy nửa câu cả đời
Kiếp Kiều khổ lắm người ơi
Đau thương dai dẳng ngậm ngùi triền miên
Bốn lần bằn bặt giấc tiên
Đời mà như thế còn nên nỗi gì
Thương thay thân phận Kiều nhi
Buổi ngày khóc mộ đêm thì chiêm bao
Đoạn trường Đạm Tiên ứng vào
Khuynh thành lại đến khác nào trêu ngươi
Bên tình bên hiếu vẹn mười
Ngập ngừng một bước mấy lời châu sa
Nỗi mình càng tủi nỗi nhà
Mã Sinh vén tóc mặn mà bán mua
Một mình Kiều ngọn đèn khuya
Trao duyên đứt ruột lệ nhòa thắm khăn
Ôi Kim lang hỡi tình quân
Tiếng kêu chưa dứt thất thần ngã ra
Làm cho huyên náo cửa nhà
Một hơi lặng ngắt cả nhà đớn đau
Theo chân họ Mã về đâu
Thất thân Kiều đã toan liều quyên sinh
Nghĩ đi, nghĩ lại sự tình
Một mình một bóng, mình hay một mình
Bên ngoài muôn dăm tường đình
Lệ rơi thấm đá về thành Lâm Tri
Ôi Kiều nhi, hỡi Kiều nhi
Sẵn dao tay áo tức thì dở ra
Tự nàng nát ngọc liều hoa
Làm cho Tú Bà hồn vía thất kinh
Tú Bà chủ chứa lầu xanh
Thói đời đã vậy, Kiều đành vậy thôi
Khi tàn những cuộc mua vui
Cuộc say đầy tháng sụt sùi suốt đêm
Nhớ nhà muốn được sống yên
Bao nhiêu nỗi nhớ dồn lên lệ tràn
Lần lần thỏ bạc ác vàng
Kiều nhi phải đến với chàng Thúc Sinh
Những mong sống trọn với tình
Ngờ đâu lại mắc vào vành Hoạn gia
Hoạn Thư chước quỷ mưu ma
Sai bầy ưng khuyển gian tà thuốc mê
Vực Kiều lên ngựa áp về
Phận con hầu cực trăm bề cực chưa
Hai hàng nước mắt tuôn mưa
Đĩa dầu vơi, nước mắt thừa năm canh
Kéo cờ lũy mở cổng thành
Đại phu Từ Hải thanh danh cùng ngồi
Cùng nhau trông mặt cả cười
Tiếng cười sẻ nửa chia đôi dành dành
Vì Hồ Tôn Hiến gian manh
Năm năm sự nghiệp tan tành Từ Công
Uất thay giọt lệ khóc chồng
Khóc người tri kỷ thỏa lòng bấy nay
Đời Kiều thôi hết từ đây
Sông Tiền Đường đó hết ngày đau thương
Nào ngờ gặp được Giác Duyên
Vớt Kiều lên đến trên thuyền còn mê
Đạm Tiên đâu lại ứng về
Đoạn trường xóa sổ cơm mê tỉnh dần
Mới hay cái nghiệp hồi luân
Tái hồi tuy có tuổi xuân đâu còn
Ngày 4/5/2009
Ngô Xuân Tín.





Bình luận về bài viết này