Bài 5: Phần đố
Thúy Kiều tài sắc hơn người
Phải đâu chỉ được những lời ngợi ca
Bán mình nát một đời hoa
Đòn roi tủi nhục sót sa phận hèn
Hỏi Kiều được những ai khen
Bị ai mắng chửi, mấy phen bị đòn?
Giải đố
Kiều được mười ba lần khen
Bẩy lần bị mắng, bốn phen bị đòn
Diễn giải:
Thềm hoa khách đã trở ra
Đoạn trường sổ ấy sót sa bao điều
Có tài, có sắc bao nhiêu
Đời nhiều ghen tỵ, Kiều nhiều tai ương
Hải đường trĩu nặng giọt sương
Kim – Kiều trĩu nặng tơ vương trong lòng
Xăm xăm băng lối Kiều sang
Kim khen thơ nàng nhả ngọc phun châu
Khen tài cung thương lầu lầu
Càng nghe, càng ngắm, càng sầu lo xa
Tú Bà to béo đẫy đà
Mã Sinh chồng hờ, mụ chủ lầu xanh
Sót tiền lại nghẹn ghen tình
Phong ba lôi đình đánh đập Kiều nhi
Sợ mà vốn liếng tong đi
Lưỡi không xương mụ tức thì lại khen
Nhỏ nhoi côi cút một thân
Trời cao biển rộng sóng gần bão xa
Có chàng hiệp sĩ nhẩy ra
Hỏi tên mới biết ấy là Sở Khanh
Kêu trời đấm ngực tỏ tình
Khen Kiều tuyệt sắc giai nhân nhất đời
Nhỏ to thề thốt bao lời
Dù nghi Kiều cũng phải dời trốn ra
Thúy Kiều mắc mưu Tú Bà
Đòn roi đánh đập thật là ghê thay
Sở Khanh quay phắt trở tay
Đùng đùng lại đánh mặt mày…không sai
Đám làng chơi có Thúc Sinh
Tiền nhiều sợ vợ si tình hơn ai
Mận đào gắn bó một hai
Lập lòe lửa lựu tường ngoài đâm bông
Buồng the rủ bức chướng hồng
Dầy dầy sẵn đúc non bồng tiên xa
Ngụ tình Thúc thảo bài thơ
Khen Kiều tuyệt sắc ngẩn ngơ say tình
Thúc ông biết, nổi lôi đình
Bắt Kiều quát mắng đưa trình cửa quan
Quan sử kiện vẻ đàng hoàng
Phong lôi đánh đập lời càng thị uy
Lạnh tanh mặt sắt đen xì
Thách Kiều làm một Đường thi đệ trình
Thơ Đường hẳn có phép linh
Xem xong quan bỗng thuận tình khen ngay
Truyền cho Kiều – Thúc xum vầy
Thúc ông cũng vội chắp tay vâng lời
Thói đời nghĩ cũng lực cười
Thúc ông lại vội buông lời ngợi ca
Bắt Kiều đem nộp Hoạn gia
Tòa ngang dẫy dọc thật là thâm nghiêm
Phu nhân quát mắng sai truyền
Ra tay đánh đập giữ nghiêm phép nhà
Đổi tên Kiều, bắt Kiều ra
Phận con hầu ở trong nhà cực chưa
Sai Kiều tiếng trúc, tiếng tơ
Nghe xong Hoạn cũng ngẩn ngơ khen tài
Thúc về nấn ná một hai
Hoạn Thư chàng Thúc cùng ngồi bên nhau
Bắt Kiều ra đứng trực hầu
Ba người tâm sự khác nhau rối bời
Thúc đau, Kiều tủi, Hoạn cười
Hoạn Thư thâm hiểm nước đời mưu sâu
Bắt mời rượu, bắt đàn hầu
Bắt khoan, bắt nhặt trước sau thét dồn
Mắng rồi lại dọa đánh đòn
Hoạn Thư cười nụ, Thúc càng sót sa
Thân cung Kiều vội thảo ra
Hoạn Thư xem lại tỏ ra thương tình
Cho Kiều giữ am chép kinh
Lại khen bút pháp lam đìng Kiều hơn
Đẹp trời gió mát trăng thanh
Có chàng Từ Hải biên đình sang chơi
Khen Kiều con mắt tinh đời
Xứng người tri kỷ, xứng người tri âm
Hẹn Kiều chừng độ một năm
Đúng lời đã hẹn trong lòng đinh ninh
Dưới cờ mười vạn tinh binh
Hoạn Thư hồn vía thất kinh rụng rời
Khi xưa nể trọng Kiều tài
Truy nguyên cũng bởi lòng người ghen tuông
Hồ Công mê sắc nên thương
Khăn tang Kiều dự tiệc quan khóc chồng
Mười lăm năm Kiều ước mong
Được về quê cũ thỏa lòng mẹ cha
Đoạn trường sổ rút tên ra
Cả nhà xum họp, cả nhà đoàn viên
Dân Hàng Châu mãi lưu truyền
Âm vang dư vọng tiếng khen muôn đời
18/7/2009
Ngô Xuân Tín





Bình luận về bài viết này