Thơm thơm dìu dịu cháo hành
Nhớ cô thị Nở yêu anh Chí phèo
Trai tơ Chí dại bao keo
Không có cha mẹ lại nghèo xác da

Vợ cụ bá cô ba thương mến
Lúc ốm đau gọi đến xoa đùi
Cô chờ một chút ngọt bùi
Chí ta không hiểu lại lùi ra xa
Chí ơi đau lắm cô la
Lên cao cao nữa xoa xoa mạnh vào
Ngoan nghe lời rồi tao sẽ nói
Cụ bá thương cho gói thóc to
Đêm đêm say đắm hẹn hò
Cụ bá căm giận không cho ở làng
Thế rồi chốn kiếp lang thang
Vào tù ra tội vỡ vàng vài câu
Hết tù không ruộng không trâu
Về làng cào mặt đánh nhau qua ngày
Cụ Bá lại mới thương thay
Cấp cho sào ruộng từ nay có nhà
Cô Nở gánh nước gần xa
Đã ba mươi tuổi vẫn là đồng trinh
Trời sao phụ bạc ân tình
Răng cô đen nhánh mặt hình trái xoan
Trông đôi bình thấy oan thấy ức
Chõng một mình phải thức canh khuya
Thế rồi đến một ngày kia
Bao nhiêu mưu kế cô chia trong đầu
Anh Chí khỏe thật như trâu
Đường xa ngõ khuất liếc nhau âm thầm
Tình yêu trỗi dậy ngấm ngầm
Đêm nay thanh vắng cô nằm chờ xem
Chí ta chuyếnh choáng hơi men
Nhặt đôi bình nước ngắm em run người
Trăng vàng váy ngắn đôi môi
Đê mê anh vội cười cười làm duyên
Thế rồi đến phút lên tiên
Mất hết bình tĩnh anh liền hô to
Bớ làng nước tôi hò nghe rõ
Định giết tôi con Nở răng đen
Sinh khí trào với hơi men
Đế vương nhất dạ chưa quen bao giờ
Sương đêm lạnh ai ngờ cho hết
Thân Chí này chẳng biết ốm đâu
Nhưng nay chẳng phải chờ lâu
Đầy hơi chướng khí Chí đau khắp mình
Thị Nở về cất đôi bình
Trộm gạo nấu cháo nghĩa tình đầy vơi
Cháo nóng Chí húp một hơi
Mùi thơm bát ấy cả đời không quên
Ta cùng Nở răng đen chung sống
Nuôi con lợn đấy mộng duyên ta
Tình yêu êm thắm trôi qua
Nhưng Nở còn có cô già sáu mươi
Trung trinh ai dám ghẹo lời
Buôn cau Hà nội về chơi lấy hàng
Nghe xong dư luận xóm làng
Rằng cô cháu gái yêu chàng Chí say
Xót phận mình cô đay nghiến cháu
Sống như tao đã sáu chục niên
Trinh tiết vẫn một kiếp liền
Cắn răng tao nhịn không điên như mày
Đàn ông chết hết rồi hay
Mà mày tằng tịu Chí say đốt nhà
Nở nghe xong bài dân ca
Khóc lóc tức tửi sang la Chí phèo
Trời không cho dây kèo duyên kiếp
Phải xa chàng nhưng thiếp vẫn ơn
Chí phèo đỏ mặt căm hờn
Trinh già sáu chục lấy cơn cớ gì
Tình yêu lại dám chia ly
Không cho ông cưới ông thì ra tay
Phá hạnh phúc lâu nay hào lý
Không có Nở thân Chí sống sao
Rượu vào Chí rút con dao
Đâm chết bá Kiến cường hào hại dân.
Tác giả: TS. Đặng Vũ Giang, Viện Toán học
Ảnh minh họa lấy từ phim “Chí Phèo”.





Bình luận về bài viết này