Lâu lắm rồi không về Phủ Lạng Thương
Cảnh cũ bây giờ đổi thay nhiều quá
Người rất đông mà nhìn ai cũng lạ
Cánh đồng lùi xa… tiếng hát cũng xa xa
Chỉ có dòng sông là vẫn thật thà
Vẫn bên đục bên trong như ngày ấy
Vẫn lặng lẽ đẩy thuyền đi muôn ngả
Sông Thương mà cứ thương hết mình thôi

Ở đất này còn có chợ Thương
Kẻ bán người mua thương thương nhớ nhớ
Có cái gì ngon cũng mang ra chợ
Quê nghèo củ sắn, củ khoai…
Phủ Lạng Thương không ai gọi nữa rồi
Chỉ mấy cụ già cứ ngồi ngẫm nghĩ
Ngày xưa… Cái gì cũng giản dị
Sông cũng thương mà… Chợ cũng thương
Đất Bắc Giang mình
xưa
gọi Phủ Lạng Thương
Đỗ Anh Quân 2016





Bình luận về bài viết này