Mồng hai Tết Đinh Dậu, anh Tạ Đình Đoán đến chúc Tết nhà BTV Hiephoa.net. Anh là chủ cửa hàng bia Hai Cây Sấu nổi tiếng đất Hiệp Hòa và cũng là một người rất yêu thơ và yêu Hiephoa.net. Anh hơn tôi hai tuổi . Tóc bạc phơ . Bạn bè thường gọi anh là “ gã đầu bạc”, giống y chang tên gọi một tài tử xi nê của cuối thế kỷ trước. Sau thủ tục chúc tụng đầu xuân, khi đã có vài chén tâm tình cởi mở, tôi mới gợi chuyện thơ. Anh bảo : năm rồi ốm đau quặt quẹo. Đi ít, viết ít. Chỉ có đôi ba bài góp vui với Duyên quê- Nét phố mà thôi. Trong đôi ba bài ấy, chỉ có mỗi một bài là thích. Vì nó là đứa con tinh thần được sinh ra sau một chuyến đi xa . Thế ư ! Anh đi đâu thế ạ . Đi bao giờ ? Lại “ cạch” một chén. Anh thủng thẳng : Đi Thác Bờ- Hòa Bình. Từ hồi mùa thu cơ. Đi cùng đoàn Doanh nhân CCB Hiệp Hòa. Cảnh ở đó đẹp. Một vẻ đẹp nên thơ và rất gợi tình. Núi non lô xô điệp trùng. Sóng nước vỗ về, thuyền trôi êm ả . Cái không gian trời mây, non nước bao la ấy đã gợi nên cảm hứng cho mình viết bài thơ Chiều Thác Bờ này đấy. Ồ, hay rồi. Làm thêm chén nữa chào thơ rồi anh đọc :

Núi non trùng điệp, núi lô xô
Sóng nước lao xao , sóng vỗ về.
Thuyền tình say sóng buông xuôi mái .
Bể yêu nào biết bến đâu chờ ?

Cánh chim lẻ bóng, bay lạc lối
Có kẻ vô tình mặc sóng xô.
Chiều tàn, tím biếc mây vờn núi
Hồn thả Thác Bờ, lạc Thung Mơ .

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, thực vật, cỏ, ngoài trời và thiên nhiên

Anh Tạ Đình Đoán

Anh đọc một mạch say sưa. Nhìn thần thái và nghe giọng đọc như đang lên đồng của anh tôi biết anh tâm đắc với bài thơ này. Mà không tâm đắc làm sao được khi nó là đứa con tinh thần của chính anh. Và nó được sinh ra từ những rung động và suy tư của một trái tim biết yêu cái đẹp như anh.
Nghe qua một lần, thấy được. Tôi đề nghị anh ghi ra giấy để giới thiệu trên trang Hiephoa.net. Tôi đọc lại bài thơ và có ý băn khoăn về chuyện gieo vần trong khổ thơ đầu. Nó chưa thật chuẩn theo yêu cầu của một bài thơ Đường luật thất ngôn bát cú. Anh bảo rằng anh cũng nhận ra điều ấy. Ở dòng thứ hai, nếu viết là : sóng vỗ bờ thì từ “ bờ” sẽ hợp vần với từ “ xô” và từ “ chờ” hơn . Nhưng về ý nghĩa thì đơn giản quá. Sóng vỗ bờ là sóng đơn thuần. Không có hồn . Còn đây là sóng Tình. Con sóng biết vỗ về. Con sóng làm cho “ thuyền tình say sóng” đến nỗi phải “ buông xuôi mái” . Cứ chơi vơi, cứ say mướt giữa bể yêu đến quên cả bến chờ !
Nghe anh lý giải thế tôi cười và lại nâng chén lên thay cho lời cảm nhận . Thôi thì, cái chuyện thơ phú đôi khi nó cũng giống như cuộc đời. Được cái này thì đành phải mất cái kia ! Biết làm sao được.
Bốn câu thơ đầu là thế. Nó vừa tả được cảnh con thuyền nhẹ trôi giữa bao la non nước Thác Bờ vừa nói lên cái trạng thái chếnh choáng lao xao của con thuyền tình đang say sóng giữa bể yêu. Và để rồi, trong bốn câu thơ cuối, người đọc bắt gặp hình tượng một cánh chim lẻ bóng đang lạc lối giữa trời chiều, một lữ khách vô tình mà say tình để mặc sóng xô . Hình như vẻ đẹp của non nước Thác Bờ- Thung Mơ đã chiếm trọn hồn du khách . Phải thế không anh , ông chủ quán bia Hai Cây Sấu? Anh cười . Một nụ cười không thể tươi hơn giữa tiết trời xuân ấm áp.
Chia tay anh khi cả hai đã chạm đến gần say. Tiễn anh ra về, tay nắm chặt tay,tôi hẹn tối nay sẽ đăng bài thơ : Chiều Thác Bờ của anh lên Hiephoa.net như một món quà mừng Xuân mới !

( ảnh đầu trang : Cảnh Thác Bờ- ảnh trên mạng )

TRẦN THANH

Bình luận về bài viết này

Thịnh hành