(Viếng anh Nguyễn Văn Quang – nhân vật trong bài viết “Bố ơi, đỡ đau chưa bố?” chuyên mục “Nhịp cầu Nhân Ái”, đồng thời cũng là anh đồng hao của tác giả)
Đã xa khuất, một kiếp người lận đận
Vui lên Anh, đừng bi luỵ luyến thương
Nhân sinh vốn dĩ vô thường
Vắn dài có số tránh sao mệnh trời.
Thương anh lắm cả một đời vất vả
Bốn miệng ăn – con bé, vợ đau
Thái Nguyên, Hà Nội, Yên Phong
Việc nặng nhọc mấy cũng không nề hà.
Gia cảnh vậy tưởng đã thôi cùng cực
Nào ngờ đâu vận hạn chưa tha
U gan kỳ cuối phát ra
Nhìn anh đau đớn xót xa trong lòng.
Bệnh đau một – tâm đau gấp bội
Trách sao trời khéo đày đoạ bi ai
Nén đau không tránh thở dài
Càng đau, càng nghĩ – nghĩ rồi càng đau.
Hơn hai tháng cơn đau hành hạ
Cha mẹ, anh em, lối xóm vỗ về
Thong dong cõi Phật anh đi
Để người ở lại tái tê cõi lòng.
Ai thoát được vòng luân hồi sinh tử
Nhớ thương Anh, tôi viết mấy vần
Mong Anh từng phút từng giờ
Phù cho vợ trẻ, con thơ an lành.
Dương Văn Tuấn
Đc: Danh Thắng – Hiệp Hoà – Bắc Giang
ĐT: 0168.2007.192
Email: duongtuandalat@gmail.com




Bình luận về bài viết này