Sắt là điểm kết thúc của quá trình ngôi sao tạo năng lượng bằng phản ứng nhiệt hạch.

1. Ngôi sao sống nhờ phản ứng nhiệt hạch

Trong phần lớn cuộc đời, ngôi sao chống lại lực hấp dẫn bằng năng lượng từ nhiệt hạch:

Hydro → Helium → Carbon → Neon → Oxygen → Silicon → Sắt

Mỗi giai đoạn, hạt nhân nhẹ hợp nhất thành hạt nhân nặng hơn và giải phóng năng lượng.

Năng lượng này tạo áp suất hướng ra ngoài, chống lại lực hấp dẫn luôn muốn ép ngôi sao co sụp vào trong.

Có thể hình dung: Lực hấp dẫn kéo vào ←→ Năng lượng nhiệt hạch đẩy ra

Sự cân bằng này giúp ngôi sao tồn tại hàng triệu đến hàng tỷ năm.

2. Nhưng tại sao lại là sắt?

Đây là điểm đặc biệt. Khi các nguyên tố nhẹ như hydro hợp nhất, phản ứng tỏa năng lượng.

Nhưng năng lượng liên kết hạt nhân đạt gần cực đại ở vùng sắt và nickel.

Nói đơn giản:

+ Hợp nhất các nguyên tố nhẹ hơn sắt → thường tỏa năng lượng

+ Phân hạch các nguyên tố rất nặng → cũng có thể tỏa năng lượng

+ Nhưng cố gắng hợp nhất sắt thành nguyên tố nặng hơn → phải tiêu tốn năng lượng

Vì vậy, sắt giống như một “bức tường năng lượng”.

Khi lõi sao đã chủ yếu là sắt, ngôi sao không còn cách lấy năng lượng từ phản ứng nhiệt hạch tiếp tục trong lõi.

3. Khi lò nhiệt hạch tắt, lực hấp dẫn thắng

Đây chính là lúc bi kịch xảy ra.

Trong một ngôi sao rất nặng, cấu trúc cuối đời có thể giống củ hành: (xem ảnh)

Các lớp bên ngoài vẫn đang nhiệt hạch, nhưng lõi sắt không thể sinh thêm năng lượng bằng cách hợp nhất.

Lúc này: áp suất chống đỡ giảm; trọng lực ép lõi ngày càng mạnh; lõi sắt sụp đổ cực nhanh.

Chỉ trong khoảng thời gian rất ngắn, lõi có thể co sập với tốc độ khủng khiếp.

4. Sự sụp đổ tạo ra siêu tân tinh

Khi lõi sụp xuống, mật độ tăng cực lớn.

Electron bị ép kết hợp với proton:

proton + electron → neutron + neutrino

Lõi trở thành một khối vật chất cực đặc, chủ yếu gồm neutron.

Phần vật chất bên ngoài lao vào rồi bị dội lại, cùng với các quá trình liên quan đến neutrino, tạo nên một vụ nổ khổng lồ: SIÊU TÂN TINH (Supernova)

Một ngôi sao có thể kết thúc bằng vụ nổ sáng hơn cả một thiên hà nhỏ trong một thời gian ngắn.

Phần lõi còn lại có thể trở thành: sao neutron, hoặc hố đen nếu ngôi sao ban đầu đủ nặng.

5. Điều thú vị: sắt không trực tiếp “giết” ngôi sao

Cách nói chính xác hơn là:

Sự hình thành lõi sắt đánh dấu thời điểm ngôi sao không còn có thể tạo năng lượng bằng phản ứng nhiệt hạch để chống lại lực hấp dẫn.

Vì thế, không phải sắt là chất độc hay phá hủy ngôi sao.

Mà là:

Sắt = dấu chấm hết của nguồn nhiên liệu nhiệt hạch sinh năng lượng trong lõi.

Sau đó:

Lò nhiệt hạch suy yếu → áp suất giảm → trọng lực thắng → lõi sụp đổ → siêu tân tinh

* Một nghịch lý rất đẹp của vũ trụ

Có thể nói:

Một ngôi sao sống nhờ biến các nguyên tố nhẹ thành nguyên tố nặng hơn. Nhưng khi quá trình đó tạo ra sắt, chính thành công cuối cùng của nó lại báo hiệu cái chết.

Và còn một điều thú vị hơn:

 Những nguyên tố nặng hơn sắt — như vàng, bạc, uranium… — phần lớn được tạo ra trong những môi trường cực đoan như siêu tân tinh và đặc biệt là va chạm sao neutron.

Nói theo cách rất thơ nhưng vẫn khá đúng khoa học:

Ngôi sao chết khi tạo ra sắt, nhưng chính cái chết của những ngôi sao đã góp phần tạo nên những nguyên tố quý giá cấu thành thế giới vật chất quanh chúng ta.

Lưu ý nhỏ: Mặt Trời không đủ nặng để tạo lõi sắt, nên nó sẽ không chết bằng một vụ siêu tân tinh như các sao khối lượng lớn.

& & &

Mặt trời sẽ tắt theo quá trình nào?

Mặt Trời sẽ không chết vì tạo ra sắt và không nổ siêu tân tinh. Vì khối lượng không đủ lớn, nó có một cái kết “êm hơn” nhiều: trở thành sao lùn trắng.

Quá trình đại khái như sau: (xem ảnh 1)

1. Hiện nay: Mặt Trời đang đốt hydro

Trong lõi:

Hydro → Helium + năng lượng

Năng lượng này tạo áp suất chống lại lực hấp dẫn.

Mặt Trời hiện khoảng 4,6 tỷ năm tuổi và còn có thể duy trì giai đoạn này khoảng 5 tỷ năm nữa.

2. Hydro trong lõi dần cạn

Đây là điểm quan trọng.

Khi hydro ở lõi gần hết, phản ứng nhiệt hạch lõi giảm mạnh. Nhưng Mặt Trời chưa chết ngay.

Lực hấp dẫn làm lõi co lại.

Khi lõi co:

Co lại → nóng hơn → các lớp xung quanh nóng lên.

Hydro ở một lớp bao quanh lõi bắt đầu nhiệt hạch mạnh.

Điều này làm các lớp bên ngoài Mặt Trời phồng lên rất lớn.

Mặt Trời trở thành: Sao khổng lồ đỏ (Red Giant)

Bán kính có thể tăng lên khoảng hàng trăm lần hiện nay.

3. Sau đó Mặt Trời bắt đầu “đốt” helium

Lõi co nóng đến mức khoảng 100 triệu K, phản ứng mới bắt đầu:

Helium → Carbon + Oxygen

Thông qua quá trình gọi là triple-alpha.

Ví dụ đơn giản:

Helium + Helium + Helium → Carbon

Sau đó một phần carbon tiếp tục kết hợp với helium:

Carbon + Helium → Oxygen

Mặt Trời có thể tạo ra một lõi chủ yếu gồm:

Carbon + Oxygen

Nhưng đây cũng chính là giới hạn của nó.

4. Mặt Trời không đủ nặng để tiếp tục

Các sao lớn hơn có thể tiếp tục:

Carbon → Neon → Oxygen → Silicon → Sắt

Nhưng Mặt Trời không có đủ khối lượng để nén lõi đến nhiệt độ cần thiết nhằm đốt carbon.

Vì vậy, phản ứng nhiệt hạch cuối cùng cũng dừng.

Lõi carbon–oxygen còn lại co lại dưới tác dụng của trọng lực.

5. Mặt Trời thổi bay lớp vỏ ngoài

Ở giai đoạn cuối, Mặt Trời mất dần các lớp khí bên ngoài vào không gian.

Lớp khí này được lõi nóng chiếu sáng, tạo thành một cấu trúc rất đẹp gọi là: Tinh vân hành tinh

Tên gọi hơi gây hiểu nhầm — nó không liên quan gì đến hành tinh.

Ở trung tâm còn lại: Một sao lùn trắng

6. Sao lùn trắng là “xác” của Mặt Trời

Sao lùn trắng có: Khối lượng gần bằng khối lượng Mặt Trời ban đầu còn lại sau khi mất lớp vỏ –  Kích thước chỉ cỡ Trái Đất – Vật chất cực kỳ đặc – Không còn phản ứng nhiệt hạch

Điều giữ nó không sụp tiếp không phải nhiệt hạch nữa mà là: Áp suất suy biến electron

Đây là một hiệu ứng lượng tử.

Một thìa vật chất sao lùn trắng sẽ có khối lượng khổng lồ nếu có thể mang về Trái Đất.

7. Rồi nó sẽ nguội dần…

Sau khi trở thành sao lùn trắng: Không còn nhiệt hạch.

Nó chỉ còn: Tỏa dần lượng nhiệt còn lại → lạnh dần → tối dần.

Trong khoảng thời gian cực kỳ dài, về lý thuyết nó sẽ trở thành: Sao lùn đen (black dwarf)

Tuy nhiên, vũ trụ hiện nay mới khoảng 13,8 tỷ năm tuổi, chưa đủ lâu để bất kỳ sao lùn trắng nào nguội hoàn toàn thành sao lùn đen.

Toàn bộ vòng đời của Mặt Trời (xem ảnh 2)

* Tóm lại trong một câu:

Những ngôi sao lớn chết vì trọng lực thắng sau khi lõi tạo ra sắt; còn Mặt Trời chết vì hết nhiên liệu nhiệt hạch, nhẹ nhàng thổi bay lớp vỏ và để lại một lõi carbon–oxygen nóng bỏng gọi là sao lùn trắng.

Điều đáng suy ngẫm là: Mặt Trời không thực sự “tắt” trong một vụ nổ — nó sẽ già đi, phồng lên, rũ bỏ lớp vỏ rồi âm thầm nguội dần trong bóng tối của vũ trụ.

Bình luận về bài viết này

Thịnh hành