MỘT MÌNH (*)
Đừng bao giờ đến ngày xưa
Em tôi gặp phải cơn mưa năm nào
Mưa tràn bờ thấp ruộng cao
Chớp loè gió giật ào ào mưa tuôn
Mình em tất tả đường thôn
Đồng xa chẳng kịp tránh cơn mưa rào
Liêu xiêu bước thấp bước cao
Áo nâu sũng nước thân đào mảnh mai
Oằn mình đòn gánh trĩu vai
Lo con tan học có ai đón giùm?
Mái tranh rột chỗ cuối giường
Sân rơm thóc chẳng kịp dồn chạy mưa
Bầy gà xuống ổ ban trưa
Không ai che chắn bây giờ ra sao…?
Nước mưa nước mắt tuôn trào
Vị đời mặn chát hoà vào cơn mưa
Đừng bao giờ đến ngày xưa
Em tôi phải khóc chiều mưa một mình.
(*)Mọi người thường nói” bao giờ cho đến ngày xưa…” để ước ao gặp lại những kỷ niệm ngọt ngào mà họ đã từng nếm trải. Nhưng có những khoảnh khắc buồn, hằn sâu trong tâm trí chẳng ai muốn muốn gặp lại bao giờ. Nhất là với vợ một người lính trẻ, ở nông thôn những năm 80 của thế kỷ trước, khi phải một mình lo toan cho mái ấm…
Ngày 8/3/2012- Trịnh Quang Minh- Hương Lâm




Bình luận về bài viết này